Giữa màn bụi đất mù mịt, bốn con ngựa phi nước đại lao tới. Tần Dịch nhìn bốn người trên lưng ngựa, chỉ thấy hơi quen mắt, nhưng nhất thời không nhớ nổi đã gặp bọn chúng ở đâu.
“Trương đô úy, không xong rồi!”
Lúc này, tên dẫn đầu thúc ngựa tới trước cửa thành, nhảy xuống ngựa rồi lớn tiếng gọi Trương Cường.
Trương Cường rõ ràng quen biết mấy kẻ này. Hắn đảo mắt quan sát cả bốn người một lượt, rồi nhíu mày hỏi: “Sao các ngươi lại tự mình quay về? Sa Địch Khắc đâu?”




